Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Bóng Ma Trên Tầng Cao (Truyện Dài)-Phần II

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Giám đốc
Giám đốc
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 173
Age : 25
Biệt danh : Bj !
Nơi ở : Lang thang
Sở thích : Chơi Game
Registration date : 24/06/2007

Vo lam
Level: cap 1

Bài gửiTiêu đề: Bóng Ma Trên Tầng Cao (Truyện Dài)-Phần II   Tue Jan 22, 2008 12:46 pm




Bóng ma trên tầng cao

(Tiếp theo)


Mười phút sau khi hàng xóm báo tin, đội trưởng cảnh sát Ðon Carudơ cùng hai nhân viên vào ngôi nhà xanh.

Ðon Carudơ cao lớn, một loại chim có cái nhìn sắc xảo, giọng nói nghiêm khắc. Quỳ xuống bên cạnh người Giulíut, ông càu nhàu:

- Nói với bác sỹ không vội, ông già chết được một lúc rồi.

Giulíut mặc quần nhung và áo trong nhà. Tay phải ông cầm một khẩu súng ngắn, một mảng máu bắt đầu đông lại phía sau đầu.

Ðon Carudơ vẫn lẩm bẩm:

- Ông già không kịp bắn, khốn khổ... này, anh bạn tìm cho tôi cái gì đó nặng gây ra vết thương này...

Rồi Ðon Carudơ đi quanh nhà trong lúc hai người của ông lục lọi cẩn thận. Ông cũng có một cảm giác lạ.

- Bà hàng xóm này... bà nói cửa đóng bên trong cả à?

- Vâng, trừ cánh bên ngoài.

- Như vậy là ông già bị giết khi trời còn sáng. Ðiều tôi băn khoăn là kẻ sát nhân. Hoặc hắn còn ở trong nhà, hoặc có chìa khoá.

- Chẳng ai có chìa khoá. Chúng tôi cũng không.

- Thế tên kia đóng tất cả bên trong bằng cách nào?

Ðon Carudơ nhìn ngó, kiểm tra... làm ông bà hàng xóm sợ.

- Ông nghĩ trong lúc này hắn ta đang ở trong nhà?...

- Nếu có, chúng ta sẽ tìm ra...

Một nhân viên bước ra:

- Thủ trưởng, chúng tôi tìm được cái này trên tủ gần lò sưởi ở phòng khách.

"Cái này" là một sắt thọc lửa to lớn, đẫm máu. Một mảng da và một số tóc còn dính ở đó.

Ðon Carudơ lại quỳ xuống quan sát vết thương rồi lục túi ông già, lấy ra chiếc ví, tiền nong. ở tay trái ông già còn đeo đồng hồ, chiếc đồng hồ có giá các nhân viên tặng lúc về hưu. Như vậy kẻ sát nhân muốn gì? Nhà không bị lục lọi, không có gì bị đảo lộn. Chẳng bị lấy trộm vật gì.

Tên kia chắc gây ra tiếng động, ông già đi lấy khẩu súng trong ngăn kéo tủ hiện vẫn mở. Ông chưa kịp bắn. Sau đó hắn bỏ đi vì mấy người lục lọi khắp nhà chẳng thấy ai, không một dấu vết chạy trốn. Như vậy hắn có chìa khoá. Ðon Carudơ suy đi nghĩ lại những tình huống, không thấy giả thuyết nào khác vấn đề có chìa khoá. Chắc hắn không biết ông Baoman đang có người chờ ăn tối, hy vọng còn lâu mới bị phát hiện; không rõ vì động cơ gì.

- Ông bà già có kẻ thù không?

- Ông cũng biết là không... Ông biết rõ họ như chúng tôi. Họ đáng kính phục đến thế kia mà.

Bà Baoman khốn khổ nằm trong bệnh viện không biết gì cả. Cảnh sát tìm tòi xong, thi thể ông Baoman được đưa đi. Ngôi nhà được đóng kín cùng điều bí mật của nó.

Vì có một điều bí mật. Cái gì đó mà những người cảnh sát không thấy. Mặc dù xảy ra rất gần...

Ngôi nhà xanh im lìm, mọi cửa kính đóng dưới mưa thu. ở nhà mình, bà hàng xóm đoán vậy sau bức màn cây và nói với chồng:

- Một ngôi nhà bất hạnh.

- Nào, bà, vấn đề trộm cướp thôi.

- Tôi nói với ông là ngôi nhà bất hạnh, lởn vởn như có bóng ma...

- Ðược rồi, chỉ còn thiếu điều đó... Bà say sưa khen ngôi nhà như mọi người trong khu phố... và bây giờ lại là ngôi nhà có ma? Bà có thấy ma không?

- Không... nhưng tôi có một cảm giác kỳ cục, viên cảnh sát cũng thế. Giống như có một sự hiện diện vô hình.

- Tốt lắm, bà cứ thêm điều đó vào nỗi đau khổ của và Macta Baoman thì sự việc sẽ hoàn chỉnh.

Bà Macta khốn khổ đúng là bị cắm chặt ở bệnh viện, thậm chí không thể dự lễ tang chồn. Khi ra viện với đôi nạng, bà đến mặc niệm trước mộ chồng và quyết định đến sống với bạn ít lâu ở Caliphocnia. Ðể thoát khỏi những kỷ niệm trước mắt và hạnh phúc đã mất trong ngôi nhà xanh.

Việc điều tra không làm sáng tỏ được gì. Vẫn hoàn toàn bí mật. Macta không thể nói rõ gì hơn với cảnh sát mà ngược lại. Bà không thấy ai có thể có chìa khoá nhà mình. Nếu có người nào đó có là họ làm trộm. Giuliust có lẽ biết nhưng ông chết rồi, không nghĩa lý gì cả. Không có động cơ rõ ràng.

Ngôi nhà xanh bỏ trống trong nhiều tháng. Mùa đông tới, khu vườn âm u, cây cối trụi lá, những gian phòng rộng rãi, nội thất trang trí theo lối cổ không còn vang tiếng cười của Macta, vắng tiếng nhạc, nhảy múa, hạnh phúc. Vào mùa xuân, bà Baoman trở về nhà được nhiều người chào hỏi. Ông bưu tá là người gặp bà trước tiên, thái độ kín đáo nói với bà:

- Bà biết không... nhà bà... ai cũng bảo là có ma...

Macta Baoman khẽ cười:

- Ông nói gì thế? Ma à? Nó ở đây suốt mùa đông, đúng không?

- Tôi nói để bà biết, thế thôi...

- Nhưng biết việc gì? Ông nhận thấy có vấn đề gì à?

- Tôi thì không, nhưng những người hàng xóm của bà có đấy... và cả những người khác nữa... rồi bà sẽ thấy...

Macta Baoman không tin vào ma quỷ. Bà vững vàng về thể chất và tinh thần. Sự goá bụa là một bất hạnh lớn nhưng bà can đảm chịu đựng, lạc quan, yêu cuộc sống như xưa nay và mê say hạnh phúc. Bà sống một mình với kỷ niệm về Giuliust và những năm qua... vì số phận đã định thế. Ðừng ai nói vớ bà về ma quỷ. Ðúng ra là cảnh sát phải tìm ra kẻ giết người.

Bà hàng xóm đến thăm. Lại nói về ma.

- Bà cũng nghĩ thế à?

- Không, tôi cũng như bà, không tin vào ma quỷ; đêm đó tôi có cảm giác không hay nhưng hết rồi. Chính bọn trẻ con phao đồn chuyện này. Chúng bảo nhiều lần thấy có ánh đè trong đêm, ở cửa sổ gác xép. Cảnh sát cũng đi tuần vài lần nhưng có lẽ chỉ là ảo giác... Chắc đèn ô tô... có điên chúng mới để đèn trên đó...

Một ông hàng xóm khác sang chào bà Baoman và cũng nói chuyện về ma.

- Bà biết không, chắc vợ tôi không nói với bà vì sợ là kỳ cục nhưng một hôm đi qua nhà bà, bà ấy thấy một chuyện lạ. Lúc đó bà chưa về. Một buổi sáng, đi chợ về qua nhà bà, bà ấy rú lên chạy về tận nhà như người điên, nói rằng thấy một khuôn mặt nhìn ra từ cửa sổ gác xép. Một khuôn mặt trắng bệch như bóng ma của ông nhà. Bà ấy rất xúc động nhưng bây giờ công nhận có thể là nạn nhân của ám ảnh. Với những chuyện nhà có ma người ta kể từ trước đến nay, bà đã cho lục soát hết mọi xó xỉnh của ngôi nhà chưa?

- Tôi không chỉ cho lục soát mà còn quét dọn. Tôi thuê một bà giúp việc làm; ở tuổi này tự mình không chăm lo được nữa, nhà rộng quá. Tôi đoán chắc với ông chẳng thấy con ma nào trên gác xép hoặc phía sau tủ.

Bà Baoman bỏ qua điều bí mật, không để ý đến nữa. Cũng như những nhân viên cảnh sát vậy.

(Còn tiếp)

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.9a4.vodoi.net
nh0c.sh0ck
Trưởng phòng
Trưởng phòng
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 78
Biệt danh : pÉo
Nơi ở : gầm cầu
Sở thích : 0nline , đi chơi cùng bẹn bè , du lịch , lướt wed , thých vào google tìm kiếm ( thý
Registration date : 18/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Bóng Ma Trên Tầng Cao (Truyện Dài)-Phần II   Mon Feb 18, 2008 4:57 pm

maaaaaaaaaaaaaaaaaaa:-S:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9a4.vodoi.net
 
Bóng Ma Trên Tầng Cao (Truyện Dài)-Phần II
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [0977542125] Truyền Nước Tại Nhà, Y Tế Tiêm Truyền
» [0977542125] Truyền Nước Tại Nhà, Y Tế Tiêm Truyền
» Đầu Thu Kỹ Thuật Số AVG ,Truyền hình An Viên
» Kho vũ khí khổng lồ trong Truy Kích
» Bình Truyện Kim Dung

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Kinh dị,ma quái. :: Tư liệu kì quái,truyện ma-
Chuyển đến